Ba hình thức sở hữu
Điều 197 Bộ luật Dân sự 2015 xếp đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời và tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý vào tài sản công thuộc sở hữu toàn dân; Điều 198 giao Nhà nước làm đại diện chủ sở hữu, Chính phủ thống nhất quản lý.
| Tiêu chí | Sở hữu riêng (Điều 205) | Sở hữu chung (Điều 207) |
|---|---|---|
| Chủ thể | Một cá nhân hoặc một pháp nhân | Nhiều chủ thể đối với cùng một tài sản |
| Phân loại | Không phân loại tiếp | Sở hữu chung theo phần và sở hữu chung hợp nhất |
| Đặc điểm | Không bị hạn chế về số lượng, giá trị | Của vợ chồng là hợp nhất có thể phân chia (Điều 213); trong nhà chung cư là hợp nhất không phân chia (Điều 214) |
Khoản 2 Điều 212 siết việc định đoạt tài sản chung của các thành viên gia đình là bất động sản, động sản có đăng ký hoặc tài sản là nguồn thu nhập chủ yếu: phải có thỏa thuận của tất cả thành viên là người thành niên có năng lực hành vi dân sự đầy đủ.
Căn cứ xác lập quyền sở hữu
Điều 221 liệt kê: lao động, sản xuất, kinh doanh hợp pháp, sáng tạo ra đối tượng quyền sở hữu trí tuệ; được chuyển quyền theo thỏa thuận hoặc theo bản án, quyết định của cơ quan có thẩm quyền; thu hoa lợi, lợi tức; sáp nhập, trộn lẫn, chế biến; thừa kế; chiếm hữu tài sản vô chủ, bị chôn giấu, đánh rơi, bỏ quên; chiếm hữu, được lợi theo Điều 236. Theo Điều 223, người được giao tài sản qua hợp đồng mua bán, tặng cho, trao đổi, cho vay hoặc hợp đồng chuyển quyền sở hữu khác thì có quyền sở hữu tài sản đó.
Các mốc thời hiệu
| Tình huống | Động sản | Bất động sản |
|---|---|---|
| Tài sản vô chủ, chủ sở hữu đã từ bỏ (Điều 228) | Thuộc người phát hiện, người đang quản lý | Thuộc Nhà nước |
| Không xác định được chủ sở hữu, tính từ ngày thông báo công khai (Điều 228) | 01 năm thuộc người phát hiện | 05 năm thuộc Nhà nước, người phát hiện được thưởng |
| Chiếm hữu, được lợi không có căn cứ pháp luật nhưng ngay tình, liên tục, công khai (Điều 236) | 10 năm | 30 năm |
Tài sản đánh rơi, bỏ quên cũng chờ 01 năm kể từ ngày thông báo công khai (Điều 230). Điều 229 và Điều 230 dùng chung công thức: tài sản thuộc di tích lịch sử — văn hóa thì thuộc Nhà nước, người tìm thấy chỉ được tiền thưởng; ngoài phạm vi đó, sau khi trừ chi phí, giá trị nhỏ hơn hoặc bằng mười lần mức lương cơ sở thì thuộc người tìm thấy, lớn hơn thì người tìm thấy hưởng mười lần mức lương cơ sở cộng 50% phần vượt quá.
Chấm dứt quyền sở hữu (Điều 237)
Tám căn cứ: chuyển quyền sở hữu cho người khác; từ bỏ quyền sở hữu; tài sản đã được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy; bị xử lý để thực hiện nghĩa vụ của chủ sở hữu; bị trưng mua; bị tịch thu; đã được xác lập quyền sở hữu cho người khác; trường hợp khác do luật quy định.